Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Vô thường

                                                       Trần Nguyễn                                                                            

Những ngày qua cộng đồng tị nạn Việt Nam tại Bangkok đều có cùng tâm trạng như nhau: hoang mang – lo lắng – không biết sẽ đi về đâu??? Mọi người đều phải đi lánh nạn chế độ cộng sản man rợ, thế nhưng lại không thể nương nhau mà sống, mọi người nghi kị lẫn nhau, dèm pha nhau…Có phải chăng là do sống dưới chế độ độc tài cai trị của cộng sản quá lâu???

Khó ngủ ...trằn trọc ...vì suy nghĩ sự đời.

Hãy đừng nói tôi dạy đời cho những người khác ....biết gì mà nói...v.v..

Cũng hãy đừng nói tôi lẩn thẩn... cứ vùi đầu vào những chuyện không đâu khi bản thân mình chưa xác định được mình sẽ như thế nào??????

Ngày hôm qua, vô tình lang thang trên Facebook thì nhận được tin mẹ của một người bạn vừa đột tử mất.
Và chợt nghĩ....Ôi giá như người còn sống với nhau, đối xử với nhau luôn luôn tốt, như ngày mai họ sẽ ra đi vĩnh viễn, họ sẽ không gặp nhau nữa, cũng như họ không bao giờ có được CƠ HỘI để mà tốt với nhau nữa.....

Thì ...
Chắc chắn cuộc đời sẽ bớt đi những sự nhỏ nhen, bon chen, giành giật, nghi kị, nói xấu, xúc xiểm, tổn thương, thù ghét, hại nhau ....
Và chắc chắn cuộc đời sẽ đẹp lên hơn rất nhiều !!!!

Hãy tin tôi đi các bạn !!!!
Hơn ai hết ,chính bản thân tôi đã từng chứng kiến cảnh người thân yêu nhất trên đời của mình ra đi, ra đi mãi mãi. Có những điều nếu có được quay ngược trở lại thời gian , tôi sẽ không bao giờ vấp phải những lỗi lầm mà tôi đã làm với người thân yêu của tôi.

Còn chưa muộn nếu thông điệp này đến tay một ai đó !!!!
Mong sự yêu thương, sẻ chia luôn tràn ngập trong tâm hồn bạn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét