Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Giấc Ngủ Của Người Công Chính


Ảnh từ Internet

Ts, Nguyễn Đình Thắng
Ngày 21 tháng 3 năm 2012

(Viết phỏng theo lời tâm tình tại buổi họp mặt thân hữu ở Orange, CA).
Xin cảm ơn quý anh, chị đã đón nhận tôi như một người em nhỏ, trong không khí ấm cúng của căn phòng này, với tất cả thân tình và chân tình.
Chúng ta sắp chia tay, mỗi người sẽ về căn nhà tổ ấm của mình, khép cánh cửa lại, tắt ngọn đèn đi, và đặt lưng xuống cho giấc ngủ say, lòng thanh thản và yên tịnh vì trong ngày hôm nay mình đã làm tròn bổn phận của người chồng, người vợ, người cha, người mẹ, người con, người anh, người chị, người em, người bạn… Chúng ta ru giấc bình yên để ngày mai thức dậy sẽ lại là một ngày mới.
Đó là giấc ngủ của người công chính, “le sommeil du juste” như người Pháp thường nói. Quý anh chị là những người công chính vậy.

Từ lâu rồi, mỗi đêm tôi đều tự hỏi, “Nếu đêm nay là đêm cuối và ngày mai không còn thức dậy nữa, liệu mình có thể yên giấc nghìn thu, vì đã sống tròn bổn phận của một con dân nước Việt, không hối tiếc, chẳng tự trách ‘phải chi ta đã làm việc này, điều kia’ để hơn 4 nghìn năm lịch sử của giống nòi không đi vào ngõ cụt?”

Trong mấy ngày qua tôi có dịp tâm tình với nhiều anh, chị. Tuy gặp nhau lần đầu nhưng đã trải lòng ra với nhau như thể đã quen biết từ lâu, vì cùng những khắc khoải, những ước vọng cho quê hương, vì cùng giọt máu đào.
Tất cả chúng ta là những giọt máu của Mẹ Việt Nam, may mắn thoát ra được thế giới bên ngoài để rồi có cơ hội thành đạt, có môi trường tiếp thu tinh hoa của thế giới, có phương tiện và cương vị của công dân các đất nước dân chủ và tự do. Chúng ta có thể góp phần thay đổi vận mạng cho đất nước. Chúng ta là niềm hy vọng của dân tộc, của trên 80 triệu đồng bào ở Việt Nam.  
Nếu chúng ta còn ngày mai để thức dậy thì chúng ta vẫn còn hy vọng – hy vọng sẽ hoàn tất những gì còn dang dở -- và dân tộc của chúng ta cũng còn hy vọng cho một ngày mai tươi sáng, sánh vai cùng thế giới. Chúng ta có trách nhiệm không đánh mất niềm hy vọng ấy.
Trong nhiều năm qua tôi bôn ba khắp Hoa Kỳ và rồi ở Canada để chia sẻ thông điệp hy vọng và trách nhiệm với những người nặng lòng với dân tộc và quê hương, có đức, có tài để cùng nhau góp công sức giải thoát dân tộc khỏi hoạ diệt vong. Tai hoạ ấy ngày càng cận kề, ngày càng trở thành một thực tế.
Chúng ta cần quy tụ hào kiệt ở khắp nơi cho đại cuộc giải thoát dân tộc. Các anh, chị ngồi đây chính là hào kiệt Nước Nam. 
Đâu đâu tôi cũng gặp những hào kiệt như vậy, ở mọi lứa tuổi, thuộc mọi thành phần. Tuy nhiều đấy nhưng chưa đủ. Chúng ta cần nhiều, nhiều hơn nữa. Chúng ta phải chia nhau đi tìm thêm những người cùng tâm huyết, có tài năng và đạo đức. Đồng thời chúng ta phải gìn giữ, bảo vệ, khích lệ và trân quý nhau vì mỗi người đều là vốn liếng của dân tộc. Vốn liếng ấy hãy còn ít ỏi nên không thể để thất thoát đi.
Tôi mong sẽ sớm có ngày trở lại nơi đây. Ngày ấy chúng ta sẽ luận bàn kế sách chung để rồi cùng bắt tay vào đại cuộc.
Năm mươi năm sau, khi tất cả chúng ta ở đây đều đã khép lại cánh cửa cuộc đời, tắt đi ánh đèn của sự sống, chúng ta có thể ngủ say giấc nghìn thu của những người Việt công chính đã tròn nghĩa vụ với quê hương. Chúng ta yên tâm là đã khai thông bế tắc để dòng sử Việt lại tiếp tục chảy, đã mở ra vận hội cho dân tộc trường tồn và sánh vai cùng với nhân loại. 
Xin chúc tất cả quý anh, chị giấc ngủ bình yên đêm nay.
Xin trân trọng cảm ơn.

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Tại sao bạn cần gặp luật sư của UNHCR

Sau khi bạn đăng kí với UNHCR xin tị nạn, bạn sẽ nhận được1 tờ  giấy chứng nhận bạn là  người đang xin được bảo vệ( Asylum seeker certificate) do UNHCR cấp. Khi đó bạn phải biết các quyền lợi cơ bản, tôi xin chia sẽ kinh nghiệm mình cho bạn biết.
 hình ảnh từ Internet, văn phòng UNHCR nơi bạn thường xuyên nên gọi điện thoại và đến
- Bạn được khám bệnh miến phí, nếu bạn cảm thấy không khỏe thì hãy đến BRC khám bệnh và lấy thuốc. Khi đến đó bạn đưa giấy UN cho người trực tại quầy, họ sẽ phát cho bạn 1 phiếu số thứ tự để đợi đến phiên bạn, khi gặp Bác sĩ bạn có thể nói tiếng Anh hay tiếng Thai với họ, còn bạn không thể nói tiếng Anh hoặc tiếng Thai bạn nên nhờ một ai đó giúp bạn làm thông dịch. Sau khi khám xong bạn ngồi đợi chờ nhận thuốc phía trước quầy, nhớ là đừng nên đi đâu,

- Điều này là quan trọng nhất đối với một người xin tị nạn hay đã được tị nạn, vì mỗi người xin tị nạn hay đã được công nhận người tị nạn, cho dù bạn mang quốc tịch nào thì đều như nhau. Vì thế bạn hãy chủ động liên lạc liên tục với nhân viên UNHCR qua điện thoại hay email để họ quan tâm đến bất cứ thắc mắc nào của bạn, thường thì các bạn Pakistan, Silanka, Nepal, Campuchia, Iran,....họ hay thường xuyên liên lạc với UNHCR để theo dõi trường hợp của họ đang được xem xét đến đâu. Vì tập quán và thói quen của người Việt Nam hay e ngại, sợ sệt khi gặp người có chức năng nên họ đã ít tiếp xúc với nhân viên UNHCR để hỏi về trường hợp của mình. Tôi có vài lời khuyên, khi bạn bị hõan phỏng vấn, hay bị treo kết quả thì bạn hãy chủ động đi gặp luật sư của UNHCR, luật sư làm việc với những người tị nạn vào mỗi tuần thứ năm, thứ hai hằng tuần tại BRC từ 9h Am đến 3h Pm. Trước khi bạn có ý định gặp luật sư, những điều bạn cần chuẩn bị. Nếu bạn nói được tiếng Anh hay Thái bạn có thể nói chuyện trược tiếp với luật sư, tùy thuộc luật sư người Thái hay người Châu Âu, Mỹ, nhưng đa số thì tất cả luật sư họ dùng tiếng Anh, còn nếu bạn không nói được tiếng Anh hay Thái bạn nên tự tìm cho mình một người thông dịch viên để có thể giúp bạn thông dịch, và bạn hãy nên chuẩn bị những câu hỏi trước để không mất thời giờ của bạn và luật sư. Những câu hỏi của luật sư hỏi bạn như là: Bạn găp tôi để làm gì? Tôi giúp gì cho bạn? Bạn có thông tin gì liên quan đến bạn mới không? Bạn có gọi điện thoại hỏi nhân viên UNHCR lý do không? v..v..Sau khi kết thúc buổi gặp luật sư, luật sư sẽ nói với bạn : "chúng tôi sẽ báo cáo với UNHCR về trường hợp của bạn và bạn đã đến đây gặp chúng tôi."
- Trên đây là những quyền lợi của bạn, nếu bạn không thường xuyên liên lạc với UNHCR thì bạn cũng sẽ mất quyền lợi đó. Hãy cho họ biết bạn vẫn tồn tại trên đất Thái trong khi chờ đợi đến nước thứ 3.
T.N

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Bảo vệ chính mình

Immigration Detention Center in Bangkok ( hình từ Internet ) một gia đình người Pakistan bị giam trong IDC

Chiều nay được một người bạn tị nạn cho biết có một người Việt tị nạn đang sống ở tỉnh bị cảnh sát di trú bắt đem về đồn và đã được thả ra sau khi anh ta xuất trình giấy UN cho cảnh sát di trú. Khi nhận được tin này tôi rất lo lắng không biết vì sao cảnh sát di trú cũng bắt những người tị nạn đang sống tại tỉnh, thường thì ở tỉnh ít có gặp trường hợp này. Tôi đã tìm hiểu thêm vài người bạn thì được biết rằng cách đây khoảng 10 ngày đã có chiến dịch kiểm tra giấy tờ tùy thân của những người nước ngoài đang sống trên đất Thái. Tôi nghĩ rằng chắc có thể là do vụ khủng bổ xảy ra ngày 14/2/2012 do 3 người Iran gây ra, nên chính phủ Thailand đã có chiến dịch kiểm tra giấy tờ của người nước  ngoài. Cũng nói cho bạn biết là cảnh sát Thailand có thể hỏi giấy tờ bạn bất cứ lúc nào hay có bất cứ ai đó gọi điện báo cho cảnh sát nói bạn là người nước ngoài. Hiện tại bây giờ cảnh sát di trú Thailand đang có mặt rất nhiều nơi vui chơi, giải trí, chợ, siêu thị, v.v nơi nào có đông người. Bạn phải cẩn trọng khi đi ra đường đừng nói tiếng mẹ đẻ của mình, cố gắng nói tiếng Thailand để những người xung quanh không nghi ngờ mình, nếu không nói được nên im lặng. Người Thailand họ có tính chấp hành pháp luật rất cao, họ luôn muốn bảo vệ quốc gia họ an tòan, nên nếu họ khả nghi bạn thì bạn sẽ gặp phiền phức ngay.
Tôi có thông tin trên muốn chia sẽ cùng bạn!
TN